Các thành phần cơ bản của chuỗi thức ăn bao gồm:
Một ví dụ về chuỗi thức ăn:
Cỏ $rightarrow$ Châu chấu $rightarrow$ Ếch $rightarrow$ Rắn $rightarrow$ Diều hâu
Trong ví dụ này:
Lưu ý:
Chuỗi thức ăn có tầm quan trọng đối với hệ sinh thái và con người:
Như đã đề cập, chuỗi thức ăn là một mô hình tuyến tính đơn giản hóa. Trong thực tế, các sinh vật thường ăn nhiều loài thức ăn khác nhau và bị nhiều loài khác nhau ăn thịt. Do đó, mối quan hệ dinh dưỡng trong một hệ sinh thái được mô tả chính xác hơn bằng lưới thức ăn (food web). Lưới thức ăn là tập hợp của nhiều chuỗi thức ăn đan xen nhau, thể hiện mối quan hệ phức tạp và đa dạng giữa các loài. Một loài có thể tham gia vào nhiều chuỗi thức ăn khác nhau và ở các cấp dinh dưỡng khác nhau. Ví dụ, một con chim có thể ăn cả sâu (sinh vật tiêu thụ bậc 1) và châu chấu (cũng là sinh vật tiêu thụ bậc 1), đồng thời nó có thể bị rắn hoặc diều hâu ăn thịt.
Năng lượng được truyền từ cấp dinh dưỡng này sang cấp dinh dưỡng tiếp theo theo một chiều. Tuy nhiên, lượng năng lượng truyền đi không hoàn toàn. Một phần năng lượng bị mất đi dưới dạng nhiệt trong quá trình hô hấp, hoạt động sống và bài tiết của sinh vật. Thông thường, chỉ khoảng 10% năng lượng từ một cấp dinh dưỡng được chuyển lên cấp dinh dưỡng tiếp theo. Điều này được gọi là quy tắc 10%.
Ví dụ: Nếu một cây cỏ có 1000 calo năng lượng, thì một con châu chấu ăn cỏ đó chỉ nhận được khoảng 100 calo. Một con ếch ăn châu chấu sẽ nhận được khoảng 10 calo, và một con rắn ăn ếch sẽ chỉ nhận được khoảng 1 calo.
Hoạt động của con người có thể tác động mạnh mẽ đến chuỗi thức ăn và lưới thức ăn, ví dụ:
Hiểu biết về chuỗi thức ăn có nhiều ứng dụng quan trọng, bao gồm:
Tài liệu tham khảo:
Làm thế nào để phân biệt giữa sinh vật tự dưỡng và sinh vật dị dưỡng?
Trả lời: Sinh vật tự dưỡng (autotrophs) có khả năng tự tổng hợp chất hữu cơ từ các chất vô cơ, thường thông qua quá trình quang hợp (sử dụng năng lượng ánh sáng) hoặc hóa tổng hợp (sử dụng năng lượng từ các phản ứng hóa học). Thực vật, tảo và một số vi khuẩn là tự dưỡng. Sinh vật dị dưỡng (heterotrophs) không thể tự tổng hợp chất hữu cơ mà phải lấy năng lượng và chất dinh dưỡng bằng cách tiêu thụ các sinh vật khác. Động vật, nấm và hầu hết vi khuẩn là dị dưỡng.
Quy tắc 10% trong chuỗi thức ăn có luôn luôn chính xác không? Tại sao?
Trả lời: Quy tắc 10% chỉ là một ước lượng trung bình. Trên thực tế, hiệu suất chuyển giao năng lượng giữa các cấp dinh dưỡng có thể dao động từ 5% đến 20% tùy thuộc vào nhiều yếu tố, bao gồm loại sinh vật, môi trường sống và loại thức ăn. Sự khác biệt này xảy ra vì không phải tất cả năng lượng tiêu thụ đều được đồng hóa và sử dụng để tạo ra sinh khối mới. Một phần năng lượng bị mất đi qua hô hấp, bài tiết và các hoạt động sống khác.
Nếu một loài chủ chốt trong chuỗi thức ăn bị tuyệt chủng, điều gì sẽ xảy ra với hệ sinh thái?
Trả lời: Loài chủ chốt (keystone species) là loài có ảnh hưởng lớn đến cấu trúc và chức năng của hệ sinh thái, vượt xa so với số lượng tương đối của chúng. Nếu một loài chủ chốt bị tuyệt chủng, hệ sinh thái có thể bị mất cân bằng nghiêm trọng. Số lượng của một số loài có thể tăng đột biến, trong khi số lượng của các loài khác có thể giảm mạnh, thậm chí dẫn đến tuyệt chủng. Điều này có thể làm thay đổi toàn bộ cấu trúc của hệ sinh thái.
Lưới thức ăn phức tạp hơn chuỗi thức ăn như thế nào?
Trả lời: Chuỗi thức ăn là một mô hình tuyến tính đơn giản, chỉ thể hiện một đường truyền năng lượng duy nhất. Ngược lại, lưới thức ăn là một mạng lưới phức tạp gồm nhiều chuỗi thức ăn đan xen nhau, thể hiện mối quan hệ dinh dưỡng phức tạp giữa nhiều loài. Một loài có thể thuộc nhiều cấp dinh dưỡng khác nhau trong lưới thức ăn, tùy thuộc vào nguồn thức ăn của nó. Lưới thức ăn phản ánh chính xác hơn sự đa dạng và phức tạp của mối quan hệ dinh dưỡng trong hệ sinh thái.
Làm thế nào con người có thể sử dụng kiến thức về chuỗi thức ăn để phát triển nông nghiệp bền vững?
Trả lời: Hiểu biết về chuỗi thức ăn giúp con người áp dụng các biện pháp kiểm soát dịch hại sinh học hiệu quả hơn. Ví dụ, thay vì sử dụng thuốc trừ sâu hóa học, có thể giới thiệu một loài thiên địch của dịch hại vào hệ sinh thái để kiểm soát số lượng của chúng. Phương pháp này vừa hiệu quả vừa thân thiện với môi trường, giúp giảm thiểu tác động tiêu cực đến chuỗi thức ăn và sức khỏe con người.
Link nội dung: https://hnou.edu.vn/chuoi-thuc-an-va-luoi-thuc-an-a8419.html