Tên tác phẩm: CHUYỆN BÊN KHUNG CỬA SỔ
Thể loại: Tản văn
Tên tác giả: Nguyễn Thanh Huyền
Thuộc đơn vị: Lớp 10 chuyên Sử, trường THPT chuyên Võ Nguyên Giáp.
Trời đang đổi áo, những tia nắng mùa hạ giờ đây đã rơi thành cơn mưa của mùa thu. Ngoài kia, gió heo may đang rì rào , gió lùa qua kẽ lá rồi nhẹ nhàng đưa hương lành lạnh vào mái tóc em . Em ngồi đó, nhìn lên bầu trời cao thăm thẳm, trong mắt em ánh lên những bâng khuâng về hồi ức năm ấy, về nơi lớp học bên khung cửa sổ...
Em đã nhớ về nơi ấy,đất trời vào đông khi đấy vương chút gì đó u ám, ẩm mốc; những chiếc lá bàng màu vàng hôm trước còn chới với ở trên cành cây cao chót vót nhưng hôm sau thêm chút mưa, gió nên lá rụng về cội, nằm im lìm trên mặt đất, chiều đông dần buông theo áng mây trôi thi thoảng lại có cơn gió lùa vào khung cửa sổ. Em cứ thế mà nhớ về hình ảnh những người “lái đò” bên con sông kia vẫn luôn miệt mài chèo lái, mồ hôi họ rơi trên tấm ván đò cũ kĩ. Nhìn cô lái đò má ửng hồng, như đâu đây hình ảnh của thầy cô hiện lên: tóc thầy bạc vì bụi phấn, mắt cô đã thâm quầng vì những đêm mất ngủ...tất cả vẫn luôn hiện hữu nơi này.
Em lại nhớ về nơi ấy, trong những ngày mưa xuân lất phất bay, xua những cụm mây xám tan dần.Góc sân trường thơm mùi áo trắng đã đâm chồi lên những mầm non,len lỏi vài ba tia nắng.Những ngày xuân yên ả ấy còn là những ngày mệt mỏi trong tiết học,là những bài giảng “treo ngược cành cây”, là những ngày tháng chờ đợi kết quả thi đến tưởng như vỡ òa rồi lại cùng nhau hò hét ầm ĩ vì kỳ nghỉ Tết đã đến gần đó, cùng đón chờ khoảnh khắc qua từng giây từng phút đầu tiên của một năm mới,một khởi đầu mới...
Em dường như nhớ về nơi ấy, ngồi bên khung cửa sổ mà trong đôi mắt em trời một màu xanh biếc,nắng vàng trải trên khắp ngả, giang tay ra nắm lấy được vị của hạ...Hạ thương hạ nhớ mấy cô,mấy cậu học trò chúng mình lắm, hạ vương trên vai cái màu của kí ức, hạ vương dấu tay lên những trang lưu bút, hạ nhờ phượng khoe sắc đỏ thắm rực cháy một khoảng trời cùng ve hòa tấu lên giao hưởng mùa hạ. Liệu sau khi hạ qua, ai còn nhớ ngày phượng tiễn em đi ?.. Chúng ta đã được một lần nữa cập bến bờ tri thức bởi những người thầy,người cô dày công để chèo lái con thuyền, đem ta đi qua một con sông không ngừng tuôn chảy cùng vô vàn gian lao phía trước.Những người “lái đò” cứ thầm lặng ngược xuôi dẫn dắt biết bao thế hệ đi qua con sông với bao nhiêu dãi dầu mưa nắng...Đám học trò với những tiếng chân huỳnh huỵch vào lớp khi nghe tiếng trống trường, những buổi mang quà vặt vào lớp giấu dưới ngăn bàn hay tiếng cười lao xao giờ ra chơi ở bên kia khung cửa sổ, và sau tất cả còn lại là tiếng thầy giảng bài êm êm khiến chúng mình lớn dần. Nhớ!
Mùa kí ức ùa về, mùa hạ năm chuyển cấp cũng hiện lên theo dòng chảy đó,em đã mơ mộng thật nhiều điều nhưng trong suy nghĩ của em rằng đời không phải là những ngày trải dài cơ hội,mà là những khúc quanh co đến nhọc nhằn . Có biết bao nhiêu lần em đã từng có ý định bỏ cuộc vì những áp lực bất ngờ ấy, khiến em muốn gục ngã, và tự hỏi bản thân về giá trị của chính mình...Bối rối là thế,chán nản là thế nhưng đám học trò chúng em đã vực tinh thần lên vì nhớ lại lời cô giáo dạy chuyên đã bảo rằng : “Khổ trước sướng sau !LO HỌC ĐI MẤY ĐỨA”.Thời gian khó khăn ấy đã trôi đi như vậy,lời nói đùa vui của người “lái đò” vậy mà đưa chúng em tới bến đỗ mới mang tên trường trung học phổ thông.Có lẽ vì đã dạy qua bao thế hệ nên câu nói đùa năm ấy cô cũng chẳng nhớ đến nữa nhưng mà đối với đám học trò thì như mở ra sự hoài bão nho nhỏ trong tri thức đấy...
Liệu có phải em còn nhớ về nơi ấy,lại đến một màu nắng chiều vàng hoe có dải mây mỏng tựa như chiếc khăn voan vắt ngang cả bầu trời,lá vàng bay vào khung cửa sổ khi đấy nơi này em còn chưa quen.Năm đó em mang lên mình một chiếc áo trắng đã từng mơ đến,được gặp và trở thành “một vị khách” mà những người “lái đò” sẽ lại cặm cụi,miệt mài chở “đợt khách”đến ngày cập bến tương lai... nhưng lần này ta đã chứng kiến được một “khởi đầu” đặc biệt hơn, đôi chút thay đổi ấy khiến lũ học trò còn bỡ ngỡ ,lo lắng vì đã không có nhiều thời gian để làm quen với những thầy cô giáo mới, một môi trường mới .Vậy mà tưởng như khó khăn lắm, những chuyện hòa nhập ấy lại trở nên bé tẹo khi được những người thầy, người cô giáo xóa tan trong những tiết giảng bài đầy hứng thú , bầu không khí từ ngượng ngùng, e ngại trở nên sôi nổi và thú vị hơn biết bao .Nhớ những nụ cười rạng ngời qua khung cửa sổ của người bạn đồng trang lứa, nhớ bóng thầy ngồi bên hành lang với đôi mắt suy tư cùng tiếng thở dài,nhớ cả người cô luôn tươi cười với tụi em vào mỗi tiết học, lòng mỗi người lại thầm nhớ đến những mùa thu đã cũ…
Thầy cô, luôn cháy hết mình vì sự nghiệp và quên mình vì lứa học trò thân thương ,còn gì hạnh phúc hơn đối với những người thầy khi học trò của mình lần lượt trưởng thành ra đời, nhường bước cho những chú chim non mới .“Khách” qua sông rồi,người cùng con đò vẫn say sưa giữa đôi bờ đưa bao thế hệ đi ngang dòng sông tri thức...
“Người khách xưa biết bao giờ trở lại, có nhớ con đò và lần qua bến ấy - sang sông!”
Link nội dung: https://hnou.edu.vn/ben-khung-cua-so-a18865.html