
*Spoiler Arlet*
Mình còn nhớ xem bộ phim này cách đây nhiều năm. Hồi ấy Vtv3 hay chiếu những phim Hollywood hay vào 9h sáng Chủ Nhật mỗi tuần. Mình còn nhớ rõ buổi sáng CN hôm ấy mình đã tình cờ xem nó và dù chỉ là một con bé mười mấy tuổi ngô nghê mình cảm thấy đồng cảm sâu sắc với câu chuyện tình vượt thời gian này. Mình còn nhớ lúc đó đã say sưa kể lại với mẹ và thuyết phục bà một ngày nào đó cùng xem với mình. Bà cũng lập tức yêu bộ phim quá đỗi lãng mạn này.
Có lẽ giống như việc mình lúc trẻ thích viết nhật ký mà bộ phim dường như làm mình cảm thấy mình giống phần nào với Allie. Năm tháng qua đi, những cuồng nhiệt đắm say của tuổi trẻ phai nhạt dần, nhưng mình mỗi khi xem lại bộ phim đều nhận ra khao khát yêu và được yêu nồng nhiệt cháy bỏng bởi chàng Noah chưa bao giờ nguôi ngoai. Và con người mình dù được giáo dục sống lý trí và ngoan ngoãn, luôn ẩn giấu một tinh thần nổi loạn trong tình yêu. Có lẽ vì thế mà suốt bao năm nay dù đau đớn cả về thể xác lẫn tâm hồn, mình vẫn cố chấp ko muốn buông tay. Chàng trai đáng thương của mình, sao cũng ngốc nghếch và ngây thơ như Noah của Allie. Nhưng vẫn thật kiên trì, từng ngày từng ngày chưa bao giờ thôi muốn nắm tay mình. Có khác 2 đứa trẻ Allie cuồng nhiệt và Noah ngây dại vì yêu ở tuổi 17 ấy chứ.
Mấy ngày nay trong lúc tịnh dưỡng, mình đã xem lại phim 2 lần. Cũng thật sự tìm hiểu kỹ càng câu chuyện quanh việc làm phim, casting. Cũng đã đọc bản truyện gốc The Notebook của Nicholas Sparks lần đầu tiên. Điều mình thật sự cảm thấy vui và nhẹ nhõm là kịch bản phim đã thật sự được chuyển thể quá tốt từ nguyên tác. Thú thật lúc đọc xong truyện, mình thật cảm thấy so với phim còn kém xa một đoạn. Câu chuyện của Nick là một nền móng tốt. Nhưng nó khắc hoạ nhiều về tình yêu lúc già, chuyện tình lúc trẻ của Noah và Allie thật sự hơi sơ sài, khắc hoạ chưa rõ nét tính cách của đôi tình nhân lúc trẻ. Mình ko chê bản truyện gốc, chỉ có thể khen là nhà biên kịch của The Notebook đã thật sự quá xuất sắc, khiến bộ phim còn chi tiết, đầy đủ và sống động hơn cả chính nguyên thể của nó.
Điều mình thích thú nhất là phim mạnh dạn thay đổi mốc thời gian của truyện, cho 2 nv gặp và yêu nhau trễ hơn bản gốc 8 năm: 1940 thay vì 1932. Và theo đó họ cũng chỉ chia xa 7 năm thay vì 14 năm như nguyên tác. Đó là 1 cải biên đúng đắn. Bởi bắt 1 ng đàn ông yêu và chung tình với 1 phụ nữ suốt 14 năm ko dc hồi đáp là điều không tưởng. Và 1 phụ nữ ở thời đại đó cũng ko thể nào ở vậy tới tận năm 29 tuổi mà ko lấy chồng, nhất là khi cô ấy giàu có, xinh đẹp và có địa vị xã hội. Đấy ko phải là chi tiết để chứng minh tình yêu họ mãnh liệt mà là điều viễn vông ko thực tế với đời sống và bối cảnh bấy giờ. Hậu chiến tranh, con người ta sẽ lấy nhau vội vàng để xoa dịu những đau thương và kinh hoàng của chiến tranh. Tình yêu lúc đó thật sự là thứ quá xa xỉ để giữ gìn. Xa nhau 14 năm thật sự là trải qua cả một đời người, quá dài rồi. 7 năm là vừa đẹp. Mình có thể yêu 1 người suốt 7 năm mà ko hề gặp mặt. Nhưng 14 năm thì ko ai dám nói cả.
Chi tiết thứ 2 khác truyện, đó là Allie đã ko chất vấn từ đầu khi gặp lại Noah sau 7 năm xa cách vì sao anh ko viết thư cho cô. Nếu là mình, có lẽ mình cũng ko đủ can đảm để hỏi ngay lập tức. Biết ng ta có còn yêu mình hay ko? Cuộc gặp gỡ trở lại sau 7 năm được phim dàn dựng thật sự tinh tế và cảm động tới từng chi tiết nhỏ. Mình đã xem đủ hết các cảnh cắt của phim trên Utube. Một số cảnh đắt giá mà mình ước là họ đã ko cắt đi để tăng thêm thời gian cho Noah và Allie tìm hiểu nhau, tìm lại những cảm xúc dưới lớp bụi thời gian. Họ dành cả ngày đầu tiên, trò chuyện, tâm sự, ăn tối với nhau như những người bạn lâu ngày mới gặp lại. Để Allie có thời gian đi quanh ngắm toà Taj Mahal mà Noah đã dày công xây dựng cho cô “như lời đã hứa”. Để có thời gian cô tìm hiểu về quá khứ của anh, về Martha. Lịch sự, chừng mực, có chút ngượng ngùng, nhưng sự ấm áp và thân mật dần thay chỗ, để đến tối sau bữa ăn, cô nhận ra tình cảm của hai người, hay ít nhất là của cô, chưa bao giờ mất đi, chỉ là tạm ngủ yên trong những năm tháng cô sống trong cảnh phồn hoa đô thị, vì những tưởng anh đã quên đi cô.
Có lẽ với một người phụ nữ, điều xúc động nhất là khi biết có một người vẫn hằng nhung nhớ mình, chờ đợi mình suốt bao nhiêu năm trời, ghi nhớ từng lời đã hứa với mình và thực hiện nó, dẫu có lẽ mình sẽ ko bao giờ biết được. Noah với tất cả sự dịu dàng cũng như nồng ấm của mình, với tình yêu vô điều kiện luôn đặt cô trên tất cả mới là điều mà Allie hằng khao khát. Có lẽ đó là sự khao khát mà tất cả phụ nữ chúng ta đều có. Đó là niềm hạnh phúc và sung sướng khi biết được rằng mình trong lòng người đàn ông mình yêu là duy nhất và trên hết. Lon Hammond cũng yêu cô, nhưng anh vẫn phải coi trọng công việc và sự nghiệp của mình. Và người đàn ông được nuôi dạy trở thành một quý ông như Lon có lẽ sẽ ko bao giờ có thể yêu Allie như cách mà Noah yêu cô, cuồng nhiệt và ngây dại như chính cách mà Allie cũng muốn đáp lại anh. Mỗi con người sẽ có ngôn ngữ riêng trong ái tình. Ko phải là Lon ko tốt đáng để Allie yêu như Noah. Chỉ là anh ko thể thấu hiểu Allie như cách mà Noah có thể. Mình thích cách phim khắc hoạ Lon, nó cho ta thấy thật đáng thương cho vị hôn phu tuyệt vời này của Allie, và cũng thật đáng ngưỡng mộ vì Lon đã cư xử thật lịch thiệp và như một quý ông khi chấp nhận tha thứ và buông tay cho Allie ra đi. Nhưng cũng vì thế mà ta hiểu, một Lon yêu bằng lí trí sẽ ko bao giờ đủ cho Allie. Nàng vẫn cần một Noah cần nàng, tận hiến cho nàng cả linh hồn và trái tim. Người thà cùng nàng cãi nhau tay đôi mỗi ngày suốt cuộc đời cũng ko sống mà thiếu vắng nàng một giây.
Nhưng bộ phim ko chỉ là cuộc chia ly rồi gặp gỡ trở lại của Noah và Allie ở những năm tháng tuổi trẻ. Sự cảm động sâu sắc của nó gây cho tất cả người xem là chứng kiến tình yêu của họ ở những giây phút cuối đời, khi chàng không còn “light on his feet” vì tuổi già tàn phá cơ thể và nàng trở thành bà lão mất trí nhớ sống vô định qua ngày. Nhưng dù ko còn trẻ trung, son sắc tình yêu của đôi tình nhân già ấy vẫn nồng đượm, thậm chí bền chặt hơn cả ngày xưa. Ông lão Noah bất chấp cơn đột quỵ luôn chực chờ và bệnh thấp khớp hành hạ mỗi ngày vẫn kiên trì đến kể chuyện ngày xưa cho cụ bà Allie nghe để bà có thể quay về bên ông. Rồi sau đó, ta hiểu ra đó ko phải chỉ là sự cố chấp kiên trì của mỗi mình ông. Noah chỉ đơn giản thực hiện nguyện ước cuối cùng của Allie trước khi bà hoàn toàn bị cơn bệnh Alziemer đánh gục: hãy ở bên bà những năm tháng cuối đời, đọc cho bà nghe câu chuyện đời của hai người để mang bà trở về bên ông lần nữa. Thế là bất chấp tuổi già và bệnh tật, Noah vẫn kiên trì theo đuổi người con gái mà ông đã dành cả đời để yêu thương, dẫu chịu cảnh hết lần này đến lần khác bị căn bệnh của bà đánh bại, cướp bà mất khỏi ông, hết lần này đến lần khác cõi lòng lại tan nát như hơn 50 năm về trước Allie rời bỏ ông mà ra đi. Có thể chúng ta dù cố gắng cũng khó mà hình dung được nỗi đau đớn về tinh thần thần ấy, nhưng Noah ngốc nghếch vẫn nguyện lòng chấp nhận chỉ để đổi lại vài phút ngắn ngủi được nàng Allie của ông gọi ông trìu mến một lần nữa.
Mình đọc thấy nhiều các comment khá thú vị dưới cái clip của bộ phim trên Utube. Một bạn đặt ra câu hỏi thú vị: Liệu kết hôn với Lon thì kết cục cuối đời của Allie có được như vậy ko? Không ai dám trả lời chắn chắc. Có thể Allie sẽ được sống trong một viện dưỡng lão to lớn, sang trọng hơn. Nhưng liệu Lon có từ bỏ mọi thứ để vào trong đó bầu bạn cùng bà hay ko? Chúng ta sẽ ko bao giờ biết được. Có lẽ có, có lẽ sẽ ko. Có thể dù muốn nhưng Lon ko đủ tự tin đối diện với người đàn bà đã từng là vợ mình. Điều đó là quá sức đau lòng với ông chăng? Chỉ là như mình nói đấy, mỗi người sẽ có một ngôn ngữ tình yêu riêng. Lon có thể cho Allie mọi vật chất sung túc mà ông có thể mua được, vào thăm bà thường xuyên. Nhưng có thể bà sẽ ko yêu cầu ông vào chung sống cùng bà. Người giàu có rốt cuộc sẽ coi trọng mặt mũi. Lấy Lon rồi Allie có lẽ cũng như mẹ mình, trở thành một phụ nữ quý tộc đúng nghĩa, kiêu hãnh và tự tôn, thà chết cô độc một mình còn hơn để người khác thấy những giọt nước yếu đuối của mình. Bộ phim xây dựng hình tượng mẹ của Allie (nữ dv Joan Allen đóng) cũng rất tuyệt vời, ko mờ nhạt một màu như truyện. Bà có lẽ là minh hoạ sống cho cuộc đời sau này của Allie nếu cô kết hôn cùng Lon. Ko ai biết lấy Noah cô có hạnh phúc ko? Nhưng Allie biết chắc nếu chọn Lon, dù cuộc sống cô có sung túc, cô vẫn sẽ luôn giữ một nỗi dằn vặt trong tim về tình yêu cô vĩnh viễn bỏ lỡ với Noah, và rằng dù cô ngàn lần biết ơn và tự thấy mình ko xứng đáng với chồng mình nhưng trái tim cô sẽ ko bao giờ còn dám sống thật với tình cảm của chính nó, mà sẽ như mẹ cô, tự ép nó hài lòng rằng nó nên tự thấy may mắn vì có người chồng như Lon. Nhưng đó liệu có phải là cuộc sống mà con người cuồng nhiệt sôi nổi như Allie có thể chấp nhận ko? Tự đáy lòng, cô gái Allie rối bời khi lái xe về gặp vị hôn phu của mình biết là ko. Nhưng có lẽ cô sẽ ko bao giờ có đủ dũng khí trả lời đến khi cô đọc lá thư cuối cùng mà Noah gửi cho cô. Rốt cuộc cô hiểu rằng nếu ko chọn Noah, cô ko chỉ sẽ phải sống trong nỗi ân hận, mà còn với trái tim tan nát như Noah đã từng chịu suốt 7 năm qua mà ko lời oán thán cô. Cô ko thể có can đảm làm vậy với bản thân và Noah thêm một lần nữa. Vì thế mà quay trở lại với Noah là lựa chọn dù ko đúng đắn nhất với tất cả mọi người, nhưng đúng đắn nhất với cô và Noah. Vì cô cũng yêu anh tha thiết như anh yêu cô và ko thể để anh đau khổ vì cô thêm lần nào nữa.
Đàn thiên nga dù bay xa đến đâu cũng quay trở lại mái nhà nơi chúng được sinh ra. Bộ phim kết thúc với phân cảnh cảm động Noah và Allie chết mãn nguyện trong vòng tay nhau và lời bài hát I’ll bee seeing you cất vang. Những người yêu nhau rồi sẽ trở lại bên nhau nếu trái tim họ luôn hướng về nhau. Kiếp này hay kiếp sau, nguyện làm chim liền cánh, nguyện làm cây liền cành, nguyện lại là những kẻ yêu nhau.
Nếu yêu nhau đủ sâu, thời gian, tuổi tác hay tài sản, bằng cấp chỉ là khác biệt của những con số. Con người mong ngày nào còn tồn tại trên thế giới này, đừng quên đi tình yêu thật sự chính là điều kỳ diệu dẫn lối cho mỗi trái tim trong cuộc sống trần gian tối tăm này.

Link nội dung: https://hnou.edu.vn/2004-may-tuoi-a17186.html