Tao vừa xem lại phim White: Melody of Death

(hay White: Bản nhạc lời nguyền. À, bài này không phải là bài review phim nghiêm túc lắm đâu, giống như là phản hồi về phim hơn á. Nhưng cảnh báo nhé: Nếu chưa xem phim thì bài này có tiết lộ nội dung đấy.)

Mình xem phim này được vài năm rồi. Hồi đó mình còn ở nhà với gia đình và có phòng riêng, xem xong White, mình không dám tắt đèn bàn cả tháng trời luôn. Những cú jump scare làm mình sợ muốn chết luôn ấy.

Chán ngán công việc một buổi sáng nọ, mình quyết định xem lại sau khi xem dở Smile (2022). Cuối cùng lại xem White lần hai. Và mình mừng là lần này mình có thể nhìn thẳng vào mặt con phản diện. Nếu điều này có nghĩa là mình mạnh mẽ hơn rồi thì tốt quá.

Mình vẫn tự hỏi sao phim này không nổi tiếng nhỉ, trong khi nó nói về mặt tối của việc làm idol K-pop hay cố gắng thực hiện giấc mơ trở thành idol. Có phải vì định kiến thường thấy với K-drama hay phim tình cảm Hàn Quốc không? (Cái này thì phổ biến ở mọi ngôn ngữ/văn hoá thôi.)

Có lẽ một phần lý do phim không nổi là vì con ma trông giống Sadako trong Ring và Kayako trong Ju-On/The Grudge? Mình nghe nhiều người review phim cũng nói vậy, và phải thừa nhận là trừ cái tóc giả trắng và vết bỏng kinh khủng ra thì nó trông giống Kayako với mái tóc dài và kiểu uốn éo người của Sadako.

Tuy nhiên, mình vẫn thích xem lại lần hai. Phim là phim châm biếm về ngành công nghiệp K-pop: các nhóm nhạc nam và nữ trên sân khấu diễn như thể họ là nhân vật hoạt hình của những nhóm nhạc thật sự: không biết có mình thấy vậy không nhưng ngoài lúc các nhân vật chính của Pink Dolls ra mắt ca khúc hit "White", thì các nhóm khác và Pink Dolls trước khi nổi tiếng với "White" đều có vẻ do dự, thậm chí là lo lắng. Có thể là cố ý, nhưng dù sao thì nó cũng cho khán giả thấy rằng khi bỏ đi hào quang và sự lộng lẫy, tất cả những 'idol' mà chúng ta tôn thờ cũng chỉ là con người bình thường như chúng ta, và cũng yếu đuối như chúng ta thôi.

Tuy nhiên, điểm nhấn của phim lại là sự cạnh tranh khốc liệt, liều lĩnh vì danh vọng, tiền bạc và quyền lực, cũng như sự kỳ thị phụ nữ ăn sâu vào tiềm thức, cả hai điều này không chỉ giới hạn trong văn hoá nhạc pop Hàn Quốc. Chúng ta đã thấy nhiều nhóm nhạc tan rã theo nhiều cách khác nhau, và tất nhiên sự tan rã cay nghiệt của Pink Dolls trong phim này được cường điệu hoá để gây ấn tượng, nhưng đó là bức tranh hoàn hảo về cuộc chiến sinh tử, đôi khi khá vô ích, của con người chúng ta để có được sự tự khẳng định, tình yêu, sự ngưỡng mộ, hay bất cứ thứ gì mà chúng ta khao khát sâu thẳm bên trong. Còn về phần kỳ thị phụ nữ ăn sâu vào tiềm thức, phim cũng cho chúng ta thấy phụ nữ cũng hạ bệ phụ nữ khác trong cuộc đấu tranh - cuộc đấu tranh của chúng ta - vì bình đẳng với đàn ông, từ người quản lý lạnh lùng của Pink Dolls đến các thành viên của nhóm nhạc nữ đánh nhau, cho đến cái chết đau lòng tự tử và sự trả thù tàn nhẫn của một cựu thực tập sinh bị cướp mất khuôn mặt, tên tuổi và câu chuyện bởi một nữ nghệ sĩ khác chỉ vì cô ấy (thực tập sinh) đã làm điều mình mơ ước và làm rất tốt.

Mình thích phim này vì mình luôn bị thu hút (mặc dù đôi khi không tán thành) bởi mặt tối của bất cứ ai và bất cứ điều gì, chưa kể đến nhạc nặng, nhạc tối (mặc dù dạo này mình nghe nhiều nhạc progressive house và rất ít nhạc K-pop, cũng không theo một nhóm nhạc Hàn Quốc cụ thể nào). Nhưng nếu bạn là fan cuồng của văn hoá K-pop và chưa xem phim này, mình có thể nói với bạn rằng phim này đáng xem. Và mình cũng hy vọng phim này sẽ được nhiều người biết đến hơn - khó tìm được DVD của nó lắm (nếu bạn biết chỗ nào bán thì cho mình biết nhé).

Link nội dung: https://hnou.edu.vn/dien-vien-melody-a13411.html