Bạn bên cạnh nói to quá. Không thể tập trung nghĩ. Viết lung tung vậy.
Buổi sáng vừa có một cuộc họp mà mình cảm thấy bực mình. Cảm giác bực mình giống khi bạn đang có đứa con nhỏ đói bụng khóc lóc đòi ăn, mà có ai đó đang lải nhải trên phone về một chuyện nào đó chả mấy liên quan tới bạn. Mình đã tới tuổi không còn muốn thoả hiệp nữa, nói thẳng - việc chúng mày nói không liên quan, hãy quay trở lại với điểm chính, nếu không tao sẽ rời khỏi cuộc họp.
Cảm thấy mình rất bất lịch sự. Nhưng cái bất lịch sự của mình một phần bắt nguồn từ cảm giác thời gian của mình không được người khác tôn trọng. Mình cho rằng họ đến cuộc họp thiếu sự chuẩn bị. Mình cho rằng họ bàn về cái họ cần phải suy nghĩ và bàn trước với những người hiểu nó, chứ không để đến cuộc họp đó lại bàn, mất rất nhiều thời gian của những người không liên quan. Tất cả đều rất chủ quan, đều là “mình cho rằng, mình nghĩ rằng”.
Tuy cảm thấy rất bứt rứt khi mình bất lịch sự, nhưng cũng thấy đôi chút hài lòng khi đã nói ra. Suy cho cùng, khi tình trạng đó vẫn tiếp diễn, họp nối họp, thì cái stress cuối cùng là đổ lên cái thân của mình.
Cái bất lịch sự của mình một phần bắt nguồn từ cảm giác thiếu thời gian. Nếu thời gian xông xênh, chắc chắn mình có đủ kiên nhẫn để nghe. Tất cả các bạn đủ hiểu biết để chỉ nói điều có ý nghĩa với người nghe. Chỉ là họ chưa hiểu rằng, thời gian có hạn, nên mỗi người phải dành thời gian đó cho công việc họ phải hoàn thành.
Giờ tới phần chính. Mình đã phần nào huyênh hoang khi tuyên bố mình thích công việc. Và như mọi lần, mình cứ huyênh hoang cái gì, đời bổ luôn cái đó haha.
Và giờ tuyên bố lại: Mình ý thức để coi công việc cũng như cuộc sống. Không có thích hay không thích ở đây. Ngày của chúng ta chỉ là 1 dòng chảy những sự kiện, mà người ta gán cho những cái tên. Dù cái tên nào, thì cái quan trọng với tuổi U60 vẫn là phải để ý sức khoẻ, thân thể. Dù có làm vườn, có tên “nghỉ ngơi”, thì vẫn cứ phải để ý để lưng không đau vì cúi quá lâu, nhể hehe.
Ma nào quan tâm, cái lời tuyên bố của mình ấy, hoặc bất cứ hành động suy nghĩ nào của mình ấy? Minh !!! Đúng hơn, một phần nào đó trong mình, rất tưng tửng, độc lập, nhưng biết hết, găm hết. Chính nó bổ (búa vào đầu) mình, chứ chả ma nào trên thế giới này nhích 1 ngón tay để bổ hết. Và nếu có cái sự sám hối viết ra chữ này, thì nó bớt bổ.
Nhiều người wonder sao trước đây mình hay chửi bản thân, hay bảo mình bạc nhược ghen tỵ này nọ. Có mục đích cả. Khi mình phơi bày chúng ra, chả hiểu sao chúng không còn control mình nhiều như trước. Mà cái tật ăn lắm, bạc nhược không ngừng, ăn hết mọi thứ để trước mặt, vẫn đeo bám mới chết. Rồi còn thói ghen tỵ nữa. Sẽ có 1 tút nói về tính này ở mình. Ngán ngẩm cái tính đó lém rồi hahah. Đời ngắn một mẩu, ghen tỵ mẩu nào, mất vui mẩu đó.
P.S. Cái lời mời họp tiếp theo, đã để mình ở Optional (tự lựa chọn có tham gia hay không), chứ không còn Required (bắt buộc phải tham gia). Vậy là cái sự nói thẳng băng, dù cục súc của mình, đã có tác dụng hahah.